Sau Hữu Châu, Hồng Vân và Hồng Đào, cái tên tiếp tục khiến nhiều người háo hức chờ đợi trong phim Lên Hương chính là Tuyết Thu. Trở lại điện ảnh lần này với vai diễn bà Lan, Tuyết Thu gần như đã làm một cuộc đối thoại với chính mình: một người mẹ yêu con hết mực, lúc nào cũng sát cánh bên cậu con trai như một người bạn…
Với Tuyết Thu, Lên Hương là một phim rất đặc biệt, không chỉ vì câu chuyện phim với những số phận “rất đời” mà còn vì ở đó có những cái tên rất đặc biệt.
Trong khi nhiều nghệ sĩ cùng thời chị xuất hiện rất nhiều trên điện ảnh gần đây, thì chị khá im ắng. Lý do gì khiến chị “nghỉ chơi” điện ảnh lâu thế?
Tuyết Thu: Tôi không phải “nghỉ chơi”, mà tôi chỉ chờ đợi. Tôi chờ những một vai diễn phù hợp, chờ những tin nhắn dành cho Tuyết Thu vì vai diễn đó Tuyết Thu làm được chứ không phải vì đây là cái tên để bán vé.
Thị trường điện ảnh chỉ phát triển mạnh mẽ ở 2 năm gần đây chứ trước đó rất ít, trong khi diễn viên thì không ít. Tôi hiểu, và tôi cũng không vội nên tôi chờ thôi. Tôi chờ một vai diễn thuộc về mình.

Vậy điều khiến chị nhận lời tham gia Lên Hương là vì chị thấy đây là vai diễn chị mong chờ? Vậy còn cái tên Khương Ngọc?
Tuyết Thu: Thật ra trước tiên là vì đạo diễn Khương Ngọc. Tôi với Khương Ngọc từng đóng chung với nhau, cũng không nhiều lắm, và tôi phát hiện ra ở Ngọc có những cái rất… lạ. Ngọc có cái gì đó… “tưng tưng”, bướng bướng và bất cần. Nói chung là tính cách Ngọc khá lạ. Cho đến khi Ngọc làm phim và gây dấu ấn, tôi bắt đầu quan sát Ngọc nhiều hơn. Theo dõi kỹ hơn các phim của Ngọc, tôi thấy quả thật các phim của Khương Ngọc thể hiện rất rõ tính cách của bạn ấy. Nó có cái gì đó lạ lạ, độc đáo với “chất” rất riêng. Xem phim của Ngọc, tôi bị cuốn hút theo từng chút, từng chút một, rồi có lúc tôi nghĩ bâng quơ: “Liệu có lúc nào đó Khương Ngọc nó nhớ tới mình, nó rủ mình tham gia không ta?”. Nào ngờ một ngày, Ngọc nhắn tin thiệt. “Làm việc chung với em nhé!”, Ngọc nhắn vậy, tôi đọc và… “Wow, Ngọc nó rủ mình thiệt!”. Đương nhiên là tôi nhận lời. Tôi muốn được làm phim với một đạo diễn có những suy nghĩ hay ho, một đạo diễn mà khi mình coi phim mình thấy tất cả mọi thứ đều chỉn chu, trọn vẹn và có sự chăm chút cho diễn viên về mặt tâm lý, về cách thể hiện…
Yêu tố thứ hai khiến tôi ngay lập tức nhận lời Lên Hương là kịch bản. Ở Lên Hương có những điều mà bao nhiêu năm cuộc đời tôi chưa từng biết, ví dụ như nghề ngủ trong hòm. Rồi đến nhân vật, càng đọc tôi càng thấy sao bà Lan với thằng Tâm giống tôi và thằng con mình dữ vậy. Và cuối cùng, tôi cảm thấy đây là cơ hội mà mình không thể nào mà bỏ lỡ được. Nó như là điều gì đó mà tôi đã mong chờ từ rất lâu rồi: một Tuyết Thu với vai diễn hoàn toàn khác lạ mà cũng rất quen thuộc. Nó khó chứ, nhưng tính tôi thì càng khó tôi càng lao đầu vào.

Còn gia đình chị thì sao, liệu có sự băn khoăn nào khi chị nhận một vai xuyên suốt cả chiều dài phim, nghĩa là sẽ xa nhà khá nhiều?
Tuyết Thu: Buồn cười lắm, khi tôi nói với cả gia đình là tôi vừa nhận được lời mời tham gia phim của Khương Ngọc, trời ơi biết sao không, hai đứa con vừa nghe thế là kêu lên: “Ôi, phim của chú Khương Ngọc hả mẹ? Mẹ, mẹ nhận lời liền, mẹ nhận lời liền đi, mẹ làm liền đi!”. Dù tôi đặt khả năng có thể mình sẽ đi suốt, có khi quay ở tỉnh, sẽ không ở nhà chăm chúng nó, hai đứa nó vẫn bảo tôi phải nhận lời, “phim của chú Khương Ngọc thì cứ đi đi!”. Hai con tôi dĩ nhiên là trước đó có biết Khương Ngọc, từ rất lâu rồi, qua lời mẹ kể về chuyện nghề, nhưng sau khi coi phim Khương Ngọc làm, giống như tôi, tụi nó càng thích Ngọc hơn nữa.
Ban đầu chị chưa biết phim còn có cả nghệ sĩ Hữu Châu, Hồng Vân và Hồng Đào. Vậy cảm xúc của chị thế nào khi biết mình sẽ “tái ngộ” 3 nghệ sĩ đó trên phim trường?
Tuyết Thu: Thật sự mà nói, khi nghe được những cái tên của các anh chị này, tôi đã kiểu: “Wow! Trời ơi, tuyệt vời!”. Tôi hạnh phúc vô cùng, bởi từ rất lâu rồi, tôi rất muốn có một bộ phim hay một vở kịch nào đó mà mình được làm việc chung với các anh chị — các đàn anh, đàn chị gạo cội mà từ xưa tới giờ mình đã rất rất rất ngưỡng mộ, có thể nói họ là những “idol” của tôi.

Và sau đó ắt hẳn là những ngày “ăn cơm đoàn” rất đáng nhớ?
Tuyết Thu: Ôi thôi, quá trời kỷ niệm. Tôi không có những cảnh quay chung với anh Hữu Châu, nhưng với chị Vân và chị Đào thì nhiều. Tôi từng làm việc rất nhiều với chị Vân bên sân khấu. Khi tôi mới chập chững vô nghề, chị Vân dẫn dắt và chỉ bảo cho tôi rất nhiều. Chị Vân còn là một mẫu người mà tôi luôn học hỏi và hướng tới, từ cách làm việc cho đến cách đối xử ở ngoài cuộc sống. Cho nên khi được làm việc với chị thì có nhiều kỷ niệm lắm, và cả đoàn ai cũng biết kỷ niệm nhiều nhất là về ăn uống! Tôi và chị Vân có một điểm chung là… ăn. Chị Hồng Đào nói túi xách của chị Vân giống như nồi cơm của Thánh Gióng, lúc nào cũng có đồ ăn tràn ngập, và chị Vân luôn luôn: “Ăn đi tụi bay, ngon lắm đó! Ăn đi, ăn đi mấy đứa! Uống đi, uống đi, cái này ngon lắm!”.
Còn trong phần diễn xuất, mỗi lần chị Vân diễn là tôi không thể nín cười được. Chị Vân diễn phải nói là hớp hồn người khác. Cứ mỗi lần nhìn gương mặt hay cách chị diễn, tôi nghĩ rằng nếu bộ phim này không có nhân vật của chị Vân, không phải chị Vân diễn thì chắc khó có được những cảnh vui vẻ cho bộ phim.
Còn với chị Hồng Đào thì đây là lần thứ hai tôi tham gia chung với chị. Chị Đào là một người rất kỹ lưỡng khi làm việc, mọi thứ chị làm đều rất chỉn chu và rất an toàn. Điều đó làm cho tôi học được rất nhiều. Ngoài những chuyện chị em vui vẻ đùa giỡn với nhau, ăn uống cùng nhau thì chính kỷ niệm về nghề – học hỏi ở chị – là kỷ niệm sâu sắc nhất đối với tôi.

Người ta nói để thể hiện tốt một vai diễn, người diễn viên phải nhìn thấy mình và nhân vật là một. Điều gì ở nhân vật bà Lan khiến chị thấy rằng đó cũng chính là chị?
Tuyết Thu: Vì tôi cũng như bà Lan, ngoài đời thực tôi cũng là một người phụ nữ vui vẻ, xí xớn, rất yêu thương và chăm lo cho con mình. Tôi cũng nói chuyện với con của mình như bạn bè giống bà Lan vậy, không phải có sự phân chia rõ rệt giữa mẹ và con. Tôi cũng chơi đùa với con, chăm sóc và chơi đùa với con từ nhỏ cho đến lớn. Tới khi con ở độ tuổi cho phép có người yêu, thỉnh thoảng tôi cũng gợi ý: “Ủa sao giờ này chưa có bạn trai?”, “Ủa sao dạo này không thấy anh đó tới nữa…”. Tôi có những nét giống bà Lan như vậy, nên khi đọc nhân vật bà Lan ở những cảnh đó, tôi rất thích.
Nhưng tôi và bà Lan cũng có điểm khác. Tôi may mắn hơn bà Lan, không phải sống cuộc sống khổ cực, không một mình nuôi con.

Mỗi người có cách “vì con” khác nhau: Người kề cận, người tạo khoảng cách và chỉ giữ yêu thương trong tim. Tuyết Thu là người mẹ kề cận và sẽ nói ra, đúng không?
Tuyết Thu: Đúng, cách yêu thương con của tôi cũng là cách yêu con của bà Lan trong phim: yêu thương con, lo lắng, chăm sóc cho con từ nhỏ đến lớn nhưng không phải lúc nào cũng chiều chuộng, “úm” con quá đà. Mình yêu thương, lo lắng nhưng cũng phải dạy dỗ con nhẹ nhàng; nếu không được thì chuyển sang thuyết phục, chứng minh cho con thấy cái gì tốt, cái gì xấu. Sẽ có những lúc con không nghe lời mình, làm những chuyện không suy nghĩ chín chắn, thấu đáo… nhất là ở độ tuổi con bướng bỉnh, muốn chứng tỏ mình đã lớn, tự lo được. Ở một mức độ nào đó, sau khi đã nhiều lần thuyết phục, khuyên nhủ mà con vẫn không nghe thì tôi cũng sẽ “điên lên” để cho con thấy việc con làm là không đúng, làm cho mẹ phải lo lắng, sợ hãi và khổ sở vì con. Cần mềm mỏng thì tôi cũng mềm mỏng, nhưng tới lúc cần cứng rắn thì dứt khoát mình phải cứng rắn.
Tôi thích con mình độc lập, muốn con được trải nghiệm nhiều thứ của cuộc sống ngoài những giờ học ở trường, càng không để con phụ thuộc tất cả vào cha mẹ.
Xin cám ơn chị!