“Ma Xó” Hạnh Thúy: “Nếu tôi là Thảo hay bà Tánh thì có thể tôi sẽ lựa chọn khốc liệt hơn”.

Mr Ti

NSƯT Hạnh Thúy, người đóng vai Bà Thuận, cũng là “ma xó” đã đồng cảm và với cương vị là một người mẹ, Hạnh Thúy chấp nhận lựa chọn những điều khốc liệt chỉ với mục đích tất cả đều vì con khi được hỏi về cảm xúc trong phim cùng tên do Phan Bá Hỷ làm đạo diễn, khởi chiếu tại rạp vào ngày 5 tháng 6 vừa qua. 

Oán hận nhưng cũng đầy tình cảm, yêu thương chính là “đề bài” hóc búa mà “ma” Hạnh Thúy phải hiển đạt trong dự án điện ảnh Ma Xó. Mỗi ngày, chị mất gần 8 giờ đồng hồ chỉ để phủ lên mình lớp hóa trang kỳ công, che đi diện mạo quen thuộc để trở thành một thực thể thuộc về thế giới bên kia. Với Hạnh Thúy, nhân vật này không đơn thuần là một cái xác vô hồn mà là mượn thân xác mình để hiển đạt một linh hồn oán hận, nơi oán khí phải được toát ra từ từng thớ thịt dưới lớp silicon chật chội.

Chị chiêm nghiệm: “Mọi người hay nói ‘Đã là ma thì làm sao có cảm xúc được’. Nhưng dù là ma thì cũng có tình cảm chứ. Dưới những lớp kỹ xảo, hiệu ứng, mỗi nhân vật đều có một linh hồn riêng. Khi một người mất đi cùng sự oán hận, cái oán khí đó phải được hiện hình thành ma, phải được bộc lộ ra ngoài cho khán giả thấy cái đau đớn tột cùng đó.”

Thế nhưng, ranh giới giữa việc “diễn” một linh hồn và việc thực sự “đối mặt” với bóng tối của cõi tạm đôi khi lại mong manh đến lạ kỳ. Chính trong sự thâm nhập sâu sắc ấy, Hạnh Thúy đã trải qua một “bi kịch” buồn cười của bản thân để chị luôn miệng trấn an rằng tất cả chỉ là đạo cụ, nhưng chính chị lại rơi vào trạng thái bất an khi nằm trong quan tài thật, giữa bối cảnh đêm tối lạnh lẽo.

“Dù đã được thầy cúng kiếng, đoàn phim chuẩn bị mọi biện pháp trấn an tâm linh, nhưng nằm trong đó mọi thứ rất thiệt. Tay lạnh đông đá, muỗi bay quanh mặt, hơi lạnh từ đất bốc lên… lúc đó tâm lý mình bực bội và lo lắng vô cùng,” chị nhớ lại.

Khi đặt lên bàn cân về ranh giới đúng – sai giữa hai người mẹ trong phim bà Tánh (Lê Khánh) và Thảo (Tín Nguyễn) NSƯT Hạnh Thúy đã đưa ra một nhận định vừa nhân văn đến tận cùng, lại vừa tàn nhẫn đến gai người: “Trong thế giới của họ, họ không sai.”

Dưới lăng kính của một người đàn bà đã nếm trải đủ thăng trầm, Hạnh Thúy bóc tách cái “phần người” đầy bản năng phía sau những hành vi cực đoan. 

Với Thảo, đứa trẻ trong bụng là báu vật sống còn, là món quà thiêng liêng sau chuỗi dài mất mát; vì thế, mọi sự phản kháng đều là bản năng sinh tồn của tình mẫu tử. Còn với bà Tánh, sự cô độc và nỗi đau mất con vốn dĩ đã là một loại “kịch độc” bóp méo lý trí. Chị thấu cảm cho sự vùng vẫy đó: “Bà giữ lại đứa cháu bằng mọi giá, dù sai trái, nhưng dưới cương vị một người mẹ không còn gì để mất, đó là lý lẽ riêng để bà níu kéo sự tồn tại của chính mình.”

Hạnh Thúy khẳng định: “Nếu đứng trên quan điểm nhân vật thì họ không sai, vì nếu thấy sai họ đã không làm. Bất cứ người mẹ nào cũng sẵn sàng hy sinh, miễn là họ tin điều đó làm con mình đỡ khổ.” 

Tuy nhiên, ngay cả bản thân của nữ nghệ sĩ, chị không bao biện cho cái ác, chị chỉ đang soi chiếu nó dưới góc độ tâm lý học nhân văn, dù hiểu rằng những lựa chọn ấy hoàn toàn chệch khỏi chuẩn mực xã hội.

Thậm chí, nữ nghệ sĩ còn gây sốc khi thừa nhận một góc khuất quyết liệt trong quan điểm nghệ thuật: “Nếu tôi là nhân vật, tôi cũng sẽ làm như vậy, thậm chí khốc liệt hơn nếu cần.” Sự khốc liệt đó, theo chị, không phải để cổ xúy tội ác, mà để đẩy bi kịch đến tận cùng, buộc khán giả phải đối diện với những thông điệp đắng chát về sự lựa chọn và cái giá của nhân quả trong cuộc đời.

Sự thấu hiểu dành cho cái ác trên màn ảnh đối lập với sự nghiêm khắc của Hạnh Thúy ngoài đời, đặc biệt trong vai trò giảng dạy. Nữ nghệ sĩ thừa nhận mình là một người thầy”già và khó tính”, luôn giữ khoảng cách để đảm bảo chuẩn mực nghề nghiệp.

Theo đó, cô đặt ra những nguyên tắc rõ ràng: không nhận quà, không giao du riêng, không tạo quan hệ thân thiết với sinh viên trong thời gian học, nhằm giữ môi trường đào tạo tập trung vào kiến thức thay vì cảm xúc cá nhân.

Hạnh Thúy cũng cho biết cô chủ động giữ hình ảnh chỉn chu, thậm chí điều chỉnh phong cách cá nhân, vì lo ngại những sai lệch nhỏ của mình có thể ảnh hưởng đến tư duy và thái độ nghề nghiệp của thế hệ trẻ.

“Tôi có thể bốc đồng trong lòng, nhưng khi đứng trước các em, tôi phải là một chuẩn mực. Tôi không thích những sự nổi loạn phá vỡ hoàn toàn quy tắc”, nữ nghệ sĩ cho hay.

Dù giữ nguyên tắc nghiêm khắc trong giảng dạy, Hạnh Thúy vẫn tích cực tham gia các dự án của đạo diễn trẻ và sinh viên, xem đó là cơ hội để học hỏi và cập nhật tư duy làm nghề. Theo nữ nghệ sĩ, việc đồng hành cùng thế hệ mới không chỉ là truyền đạt kinh nghiệm, mà còn là quá trình tự điều chỉnh để thích ứng với cách nghĩ và cách làm việc của thời đại.

Lần đầu hợp tác với đạo diễn trẻ Phan Bá Hỷ, Hạnh Thúy cho biết cô biết đến anh qua các cuộc thi và truyền thông trước đó, nhưng đây là lần đầu trực tiếp làm việc. Với cô, việc một người trẻ đứng ở vị trí đạo diễn không phải là rào cản, mà ngược lại là lợi thế.

Nữ nghệ sĩ đánh giá Phan Bá Hỷ là người làm nghề cẩn trọng, có sự am hiểu rõ về công việc của diễn viên cũng như vai trò đạo diễn. Cách trao đổi trên phim trường được tiết chế, ngắn gọn nhưng đủ ý, tạo sự tin tưởng và giúp kết nối các thành viên trong ê-kíp. Theo Hạnh Thúy, chính tinh thần làm việc này góp phần tạo nên sự đồng thuận và hiệu quả trong quá trình sản xuất.

Ma Xó hiện đang được khởi chiếu tại rạp trên toàn quốc. Phim với sự góp mặt của dàn diễn viên như: Lê Khánh, Avin Lu, Tín Nguyễn, NSƯT Hạnh Thuý, Nguyễn Sỹ Hậu, Chú ba Duy,… Phim hiện đã đạt doanh thu hơn 85 tỷ đồng sau 6 ngày khởi chiếu (Theo Boxoffice Việt Nam).